初去临川

宋代 王安石
东浮溪水渡长林,上坂回头一拊心。 已觉省烦非仲叔,安能养志似曾参。 忧伤遇事纷纷出,疾病乘虚亹亹侵。 未有半分求自赎,恐填沟壑更沾襟。
dōng shuǐ cháng lín   shàng bǎn huí tóu xīn  
jué shěng fán fēi zhòng shū   ān néng yǎng zhì céng cān  
yōu shāng shì fēn fēn chū   bìng chéng wěi wěi qīn  
wèi yǒu bàn fēn qiú shú   kǒng tián gōu gèng zhān jīn