初秋梦故山觉而有作

宋代 陆游
陂水白茫茫,草烟湿霏霏。 牧童一声笛,落日无余晖。 遥山已渐隐,村巷亚竹扉。 老翁延我入,苦谢柿栗微。 幸逢岁有秋,一醉君勿违。 念此动中怀,命驾吾将归。
bēi shuǐ bái máng máng   cǎo yān shī 湿 fēi fēi  
tóng shēng   luò huī  
yáo shān jiàn yǐn   cūn xiàng zhú fēi  
lǎo wēng yán   xiè shì wēi  
xìng féng suì yǒu qiū   zuì jūn wéi  
niàn dòng zhōng huái 怀   mìng jià jiāng guī