初秋露坐有感

明代 王恭
夜蝉鸣露叶,林馆候初凉。发逐秋风变,愁分汉水长。 一身天地窄,五口岁时荒。山魅无情极,闻余应断肠。
chán míng   lín guǎn hòu chū liáng zhú qiū fēng biàn chóu   fēn hàn shuǐ zhǎng    
shēn tiān zhǎi   kǒu suì shí huāng shān mèi qíng wén   yīng duàn cháng