初秋苦雨

元代 宋褧
白潦玄云净影涵,漏天奚止说西南。毁垣到处疏篱当,支厦何年大木堪。 憭慄未须悲宋玉,沉吟漫尔忆岑参。无穷世故灵台小,华发萧骚不满簪。
bái lǎo xuán yún jìng yǐng hán   lòu tiān zhǐ shuō 西 nán huǐ yuán dào chù shū dāng zhī   shà nián kān    
liǎo wèi bēi sòng   chén yín màn ěr cén shēn qióng shì líng tái xiǎo huá   xiāo sāo mǎn zān