初秋

唐代 孟浩然
不觉初秋夜渐长,清风习习重凄凉。 炎炎暑退茅斋静,阶下丛莎有露光。
jué chū qiū jiàn zhǎng   qīng fēng zhòng liáng
yán yán shǔ tuì 退 máo zhāi jìng   jiē xià cóng shā yǒu guāng