楮衾用贯酸斋芦花被韵

元代 邓雅
楮衾如雪绝纤尘,稳卧还须藉布茵。一片白云松下榻,五更明月梦中身。 惟应纸帐堪同调,祗恐梅花亦笑贫。赢得素风含混沌,夜寒一煦便回春。
chǔ qīn xuě jué xiān chén   wěn hái yīn piàn bái yún sōng xià   gēng míng yuè mèng zhōng shēn
wéi yīng zhǐ zhàng kān tóng diào   zhī kǒng méi huā xiào pín yíng de fēng hán hùn dùn   hán biàn 便 huí chūn