初晴赠某翁

宋代 刘攽
云随夜色改,日与曙光升。已变前除雪,犹馀北户冰。 鸿飞知适意,鹤语若矜能。天事宽羁旅,幽人亦有朋。
yún suí gǎi   shǔ guāng shēng biàn qián chú xuě yóu   běi bīng    
hóng 鸿 fēi zhī shì   ruò jīn néng tiān shì kuān yōu   rén yǒu péng