出青门往南山下别业

唐代 薛据
旧居在南山,夙驾自城阙。榛莽相蔽亏,去尔渐超忽。 散漫馀雪晴,苍茫季冬月。寒风吹长林,白日原上没。 怀抱旷莫伸,相知阻胡越。弱年好栖隐,炼药在岩窟。 及此离垢氛,兴来亦因物。末路期赤松,斯言庶不伐。
jiù zài nán shān   jià chéng què zhēn mǎng xiāng kuī   ěr jiàn chāo
sǎn màn xuě qíng   cāng máng dōng yuè hán fēng chuī cháng lín   bái yuán shàng méi
huái 怀 bào kuàng shēn   xiāng zhī yuè ruò nián hǎo yǐn   liàn yào zài yán
gòu fēn   xīng lái yīn chì sōng   yán shù