初晴

宋代 王安石
一抹明霞黯淡红,瓦沟已见雪花融。 前山末放晓寒散,犹锁白云三两峰。
míng xiá àn dàn hóng   gōu jiàn xuě huā róng
qián shān fàng xiǎo hán sàn   yóu suǒ bái yún sān liǎng fēng