春昼睡起偶书二首 其二

宋代 张嵲
闭户长春草,日晏独高眠。起步绕广庭,爱此风景妍。 青山罗郭外,白日当中天。坐见柳意浓,亦知花向残。 鸡鸣水外村,人耕原上田。玩物意方适,居閒情转延。 忽悟是作客,骤使心悁然。
cháng chūn cǎo   yàn gāo mián rào guǎng tíng 广 ài   fēng jǐng yán    
qīng shān luó guō wài   bái dāng zhōng tiān zuò jiàn liǔ nóng   zhī huā xiàng cán    
míng shuǐ wài cūn   rén gēng yuán shàng tián wán fāng shì   xián qíng zhuǎn yán    
shì zuò   zhòu shǐ 使 xīn yuān rán