春昼睡起偶书二首

宋代 张嵲
忽忽掩关卧,起来春日曛。 和风吹草木,杂花纷已繁。 他乡农事兴,悽然怀故园。 青山虽满眼,何用慰忧烦。
yǎn guān   lai chūn xūn  
fēng chuī cǎo   huā fēn fán  
xiāng nóng shì xīng   rán huái 怀 yuán  
qīng shān suī mǎn yǎn   yòng wèi yōu fán