春昼曲

清代 黄景仁
杨花飞,游丝飏,两地相逢不相让。毕竟杨花性更柔,因风复上杨枝上。 游丝一缕当空垂,欲落不落花蕤蕤。须臾驻向花阴去,有意寻之不知处。 杨花飘荡丝缠绵,游子心伤望远天。寄语高楼休极目,鸟啼花落自年年。
yáng huā fēi   yóu yáng   liǎng xiāng féng xiāng ràng jìng yáng huā xìng gèng róu   yīn fēng shàng yáng zhī shàng
yóu dāng kōng chuí   luò huā ruí ruí zhù xiàng huā yīn   yǒu xún zhī zhī chù
yáng huā piāo dàng chán mián   yóu xīn shāng wàng yuǎn tiān gāo lóu xiū   niǎo huā luò nián nián