春昼偶书

宋代 寇准
白昼偶成芳草梦,起来幽兴有谁知。 风帘不动黄鹂语,坐见庭花日影移。
bái zhòu ǒu chéng fāng cǎo mèng   lai yōu xīng yǒu shéi zhī  
fēng lián dòng huáng   zuò jiàn tíng huā yǐng