春昼回文一首

唐代 李涛
茶饼嚼时香透齿,水沉烧处碧凝烟。 纱窗闭着犹慵起,极困新晴乍雨天。
chá bǐng jué shí xiāng tòu chǐ 齿   shuǐ chén shāo chù níng yān  
shā chuāng zhe yóu yōng   kùn xīn qíng zhà tiān