春昼

宋代 王镃
晴昼软风春草香,绿窗人困日初长。 双双燕子飞无力,低傍花阴一带凉。
qíng zhòu ruǎn fēng chūn cǎo xiāng   绿 chuāng rén kùn chū zhǎng  
shuāng shuāng yàn zi fēi   bàng huā yīn dài liáng