春雨亭

唐代 王翰
仪封教官亭子好,春雨题名意更深。云起远山凝望眼,雨鸣孤枕又惊心。 纷纷草木生还足,忽忽光阴老易侵。不为东皋农事喜,一犁端直万黄金。
fēng jiào guān tíng zi hǎo   chūn míng gēng shēn yún yuǎn shān níng wàng yǎn   míng zhěn yòu jīng xīn
fēn fēn cǎo shēng huán   guāng yīn lǎo qīn wéi dōng gāo nóng shì   duān zhí wàn huáng jīn