春雨如膏

唐代 喻凫
幂幂敛轻尘,濛濛湿野春。细光添柳重,幽点溅花匀。 惨淡游丝景,阴沈落絮辰。回低飞蝶翅,寒滴语禽身。 洒岳摧馀雪,吹江叠远蘋.东城与西陌,晴后趣何新。
liǎn qīng chén   méng méng shī 湿 chūn guāng tiān liǔ zhòng   yōu diǎn jiàn huā yún
cǎn dàn yóu jǐng   yīn shěn luò chén huí fēi dié chì   hán qín shēn
yuè cuī xuě   chuī jiāng dié yuǎn píng   . dōng chéng 西   qíng hòu xīn