春云怨 春雨

明代 王夫之
一宵风雨。将小窗曙色,朦胧勒住。惊起数声啼鸟,多在碧烟深重处。 肥绿欺人,瘦红欲尽,流水无情向南浦。红药多憨,翠胎未吐,还遣花期误。 问春拟向何方去。怕芳草天涯,萋萋非故。记得年时踏青路。 燕子重来,梦里楼高,望迷烟树。桃叶难凭,流莺不管,自绾柳丝低诉。
xiāo fēng jiāng xiǎo chuāng shǔ méng   lóng lēi zhù jīng shù shēng niǎo duō zài   yān shēn zhòng chǔ      
féi 绿 rén   shòu hóng jǐn   liú shuǐ qíng xiàng nán hóng yào duō hān cuì   tāi wèi hái   qiǎn huā    
wèn chūn xiàng fāng fāng cǎo tiān   fēi de nián shí qīng      
yàn zi chóng lái   mèng lóu gāo   wàng yān shù táo nán píng liú   yīng guǎn   wǎn liǔ