春云

唐代 韦庄
春云春水两溶溶,倚郭楼台晚翠浓。山好只因人化石, 地灵曾有剑为龙。官辞凤阙频经岁,家住峨嵋第几峰。 王粲不知多少恨,夕阳吟断一声钟。
chūn yún chūn shuǐ liǎng róng róng   guō lóu tái wǎn cuì nóng shān hǎo zhǐ yīn rén huà shí  
líng céng yǒu jiàn wèi lóng guān fèng quē pín jīng suì   jiā zhù é méi fēng
wáng càn zhī duō shǎo hèn   yáng yín duàn shēng zhōng