春云

唐代 裴澄
漠漠复溶溶,乘春任所从。映林初展叶,触石未成峰。 旭日消寒翠,晴烟点净容。霏微将似灭,深浅又如重。 薄彩临溪散,轻阴带雨浓。空馀负樵者,岭上自相逢。
róng róng   chéng chūn rèn suǒ cóng yìng lín chū zhǎn   chù shí wèi chéng fēng
xiāo hán cuì   qíng yān diǎn jìng róng fēi wēi jiāng shì miè   shēn qiǎn yòu zhòng
báo cǎi lín sàn   qīng yīn dài nóng kōng qiáo zhě   lǐng shàng xiāng féng