春月卧病至夏首

明代 杨慎
愁心冷不春,病眼夜难晨。蝴蝶成虚梦,芭蕉喻幻身。 枕乾垂老泪,门绝问奇人。惟药添无量,呻吟似饮醇。
chóu xīn lěng chūn   bìng yǎn nán chén dié chéng mèng   jiāo huàn shēn
zhěn qián chuí lǎo lèi   mén jué wèn rén wéi yào tiān liàng   shēn yín shì yǐn chún