春雨二首

唐代 李建勋
春霖未免妨游赏,唯到诗家自有情。花径不通新草合, 兰舟初动曲池平。净缘高树莓苔色,饥集虚廊燕雀声。 闲忆昔年为客处,闷留山馆阻行行。 萧萧春雨密还疏,景象三时固不如,寒入远林莺翅重, 暖抽新麦土膏虚。细蒙台榭微兼日,潜涨涟漪欲动鱼。 唯称乖慵多睡者,掩门中酒览闲书。
chūn lín wèi miǎn fáng yóu shǎng   wéi dào shī jiā yǒu qíng huā jìng tōng xīn cǎo  
lán zhōu chū dòng chí píng jìng yuán gāo shù méi tái   láng yàn què shēng
xián nián wèi chǔ   mèn liú shān guǎn xíng xíng
xiāo xiāo chūn hái shū   jǐng xiàng sān shí   hán yuǎn lín yīng chì zhòng  
nuǎn chōu xīn mài gāo méng tái xiè wēi jiān   qián zhǎng lián dòng
wéi chēng guāi yōng duō shuì zhě   yǎn mén zhōng jiǔ lǎn xián shū