春月白鹤吟寄魏鹤山

宋代 王迈
鹤去兮渠阳,发衣佤相羊。 啄芳洲兮饮碧湘。如青城之棲兮流矢中伤。 鹤来兮钱塘,朱顶兮昂藏。 浴太液兮下建章,如九皋之唳兮声彻上苍。 鹤归兮临邛之岗,嗥朔风兮立晓霜。 扪参历井兮水云乡,如逊东之返兮华表飞扬。 昔者去兮,狂枭毒獍相贺乎偃月堂。 迨其来兮,文鸾相得乎汉未央。 今其归兮,驯鸥狎鹭相待乎午桥庄。 善类无依兮,若空乎振鹭之行。 留行无语兮,谁扼乎群鸟之吭。 归去来於鹤何加损兮,关世道之否藏。 有雁兮南翔,翼短兮心长。 避缯弋饱稻粱,望胎仙兮天一方, 思蹇产兮结中肠,此仙之寿兮未易量。 天若祚宋兮,当复来而为治世这祥。
yáng   xiāng yáng  
zhuó fāng zhōu yǐn xiāng qīng chéng zhī liú shǐ zhòng shāng    
lái qián táng   zhū dǐng áng cáng  
tài xià jiàn zhāng   jiǔ gāo zhī shēng chè shàng cāng  
guī lín qióng zhī gǎng   háo shuò fēng xiǎo shuāng  
mén shēn jǐng shuǐ yún xiāng   xùn dōng zhī fǎn huá biǎo fēi yáng  
zhě   kuáng xiāo jìng xiāng yǎn yuè táng  
dài lái   wén luán xiāng de hàn wèi yāng  
jīn guī   xùn ōu xiá xiāng dài qiáo zhuāng  
shàn lèi   ruò kōng zhèn zhī xíng  
liú xíng   shuí è qún niǎo zhī kēng  
guī lái jiā sǔn   guān shì dào zhī fǒu cáng  
yǒu yàn nán xiáng   duǎn xīn zhǎng  
zēng bǎo dào liáng   wàng tāi xiān tiān fāng  
jiǎn chǎn jié zhōng cháng   xiān zhī shòu 寿 wèi liàng  
tiān ruò zuò sòng   dāng lái ér wèi zhì shì zhè xiáng