春雨呈文潜

宋代 晁补之
倦将乌帽障黄日,一雨新开春已融。忽惊宫瓦出新碧,更喜海棠舒小红。 爱酒邻张不可奈,听歌老谢无由同。春如行客祗欲去,若为挽取须壶空。
juàn jiāng mào zhàng huáng   xīn kāi chūn róng jīng gōng chū xīn   gèng hǎi táng shū xiǎo hóng
ài jiǔ lín zhāng nài   tīng lǎo xiè yóu tóng chūn xíng zhī   ruò wéi wǎn kōng