春园醉醒闲卧小斋

唐代 杨发
酣醉送馀春,醒来恨更频。花残蜂蠹物,叶暗鸟欺人。 帘闭高眠贵,斋空浩气新。从今北窗蝶,长是梦中身。
hān zuì sòng chūn   xǐng lái hèn gèng pín huā cán fēng   àn niǎo rén
lián gāo mián guì   zhāi kōng hào xīn cóng jīn běi chuāng dié   cháng shì mèng zhōng shēn