春怨诗

南北朝 王僧孺
四时如湍水,飞奔竞回复。夜鸟响嘤嘤,朝光照煜煜。 厌见花成子,多看笋为竹。万里断音书,十载异栖宿。 积愁落芳鬓,长啼坏美目。君去在榆关,妾留住函谷。 惟对昔邪房,如愧蜘蛛屋。独唤响相酬,还将影自逐。 象床易毡簟,罗衣变单复。几过度风霜,犹能保茕独。
shí tuān shuǐ   fēi bēn jìng huí niǎo xiǎng yīng yīng   cháo guāng zhào
yàn jiàn huā chéng zi   duō kàn sǔn wèi zhú wàn duàn yīn shū   shí zài 宿
chóu luò fāng bìn   zhǎng huài měi jūn zài guān   qiè liú zhù hán
wéi duì xié fáng   kuì zhī zhū huàn xiǎng xiāng chóu   hái jiāng yǐng zhú
xiàng chuáng zhān diàn   luó biàn dān guò fēng shuāng   yóu néng bǎo qióng