春怨

唐代 杨凝
花满帘栊欲度春,此时夫婿在咸秦。 绿窗孤寝难成寐,紫燕双飞似弄人。
huā mǎn lián lóng chūn   shí 婿 zài xián qín
绿 chuāng qǐn nán chéng mèi   yàn shuāng fēi shì nòng rén