春怨

宋代 王镃
倚阑人瘦怨东风,从此吹香梦亦空。 春色自随莺蝶去,杨花飞入画楼中。
lán rén shòu yuàn dōng fēng   cóng chuī xiāng mèng kōng  
chūn suí yīng dié   yáng huā fēi huà lóu zhōng