春怨
绣林红岸落花钿,故去新来感自然。绝塞杪春悲汉月,
长林深夜泣缃弦。锦书雁断应难寄,菱镜鸾孤貌可怜。
独倚画屏人不会,梦魂才别戍楼边。
xiù
绣
lín
林
hóng
红
àn
岸
luò
落
huā
花
diàn
钿
,
gù
故
qù
去
xīn
新
lái
来
gǎn
感
zì
自
rán
然
。
。
jué
绝
sāi
塞
miǎo
杪
chūn
春
bēi
悲
hàn
汉
yuè
月
,
cháng
长
lín
林
shēn
深
yè
夜
qì
泣
xiāng
缃
xián
弦
。
。
jǐn
锦
shū
书
yàn
雁
duàn
断
yìng
应
nán
难
jì
寄
,
líng
菱
jìng
镜
luán
鸾
gū
孤
mào
貌
kě
可
lián
怜
。
。
dú
独
yǐ
倚
huà
画
píng
屏
rén
人
bú
不
huì
会
,
mèng
梦
hún
魂
cái
才
bié
别
shù
戍
lóu
楼
biān
边
。
。