春雨

宋代 陆游
倚阑正尔受斜阳,细雨霏霏度野塘。 本为柳枝留浅色,却教梅蕊洗幽香。 小沾蝶粉初何惜,暂涩莺声亦未妨。 造物无心宁遍物,凭谁闲与问东皇?
lán zhèng ěr shòu xié yáng   fēi fēi táng  
běn wèi liǔ zhī liú qiǎn   què jiào méi ruǐ yōu xiāng  
xiǎo zhān dié fěn chū   zàn yīng shēng wèi fáng  
zào xīn níng biàn   píng shuí xián wèn dōng huáng