春雨

唐代 薛能
电阔照潺潺,惊流往复还。远声如有洞,迷色似无山。 利物乾坤内,并风竹树间。静思来朔漠,愁望满柴关。 迸湿消尘虑,吹风触疾颜。谁知草茅径,沾此尚虚闲。
diàn kuò zhào chán chán   jīng liú wǎng huán yuǎn shēng yǒu dòng   shì shān
qián kūn nèi   bìng fēng zhú shù jiān jìng lái shuò   chóu wàng mǎn chái guān
bèng shī 湿 xiāo chén   chuī fēng chù yán shéi zhī cǎo máo jìng   zhān shàng xián