春雨

宋代 陆游
药炉茶灶淡生涯,听雨犹能惜物华。 蘸岸顿添三尺水,沾泥不贷一城花。 闲摩病眼开书卷,时傍危栏弄钓车。 稚子孤行八千里,喜闻炊熟可还家。
yào chá zào dàn shēng   tīng yóu néng huá  
zhàn àn dùn tiān sān chǐ shuǐ   zhān dài chéng huā  
xián bìng yǎn kāi shū juàn   shí bàng wēi lán nòng diào chē  
zhì xíng qiān   wén chuī shú huán jiā