春雨

宋代 陆游
午夜听春雨,发生端及期。 世忧殊未艾,天意固难知。 士节承平日,人材南渡时。 後生闻见狭,抚枕叹吾衰。
tīng chūn   shēng duān  
shì yōu shū wèi ài   tiān nán zhī  
shì jié chéng píng   rén cái nán shí  
hòu shēng wén jiàn xiá   zhěn tàn shuāi