春雨

宋代 卫宗武
一自苍精涣号扬,如酥小雨酿春忙。 霏霏透入根荄脉,点点染成桃杏妆。 泽遍高深俱及物,气融枯槁亦生香。 老夫那复问芳讯,但愿三时协雨暘。
cāng jīng huàn hào yáng   xiǎo niàng chūn máng  
fēi fēi tòu gēn gāi mài   diǎn diǎn rǎn chéng táo xìng zhuāng  
biàn gāo shēn   róng gǎo shēng xiāng  
lǎo wèn fāng xùn   dàn yuàn sān shí xié yáng