春雨

宋代 卫宗武
青皇初布令,大块已流湿。 霏霏散冲融,一一成膏液。 骎寻夜漏分,掀扬风箭疾。 孤灯月明眼,渐觉檐花密。 滴沥声毁洪,淋浪势方集。 清响迸源泉,美泽遍原隰。 甘腴滋田毛,浸灌融地脉。 盖将兆稌黍,岂但秀荠麦。 溪山鳞甲长,卉木攒新碧。 化工悦万族,生意浩无极。 苟惟本根在,孰不芽且坼。 未春雨非土,见者自姜恻。 既春雨非玉,闻者何悦怿。 示能刘惨舒,吾亦为物役。 英英梅粉露,点点桃红入。 更喜酿芳菲,催花居第一。
qīng huáng chū lìng   kuài liú shī 湿  
fēi fēi sàn chōng róng   chéng gāo  
qīn xún lòu fēn   xiān yáng fēng jiàn  
dēng yuè míng yǎn   jiàn jué yán huā  
shēng huǐ hóng   lín làng shì fāng  
qīng xiǎng bèng yuán quán   měi biàn yuán  
gān tián máo   jìn guàn róng mài  
gài jiāng zhào shǔ   dàn xiù mài  
shān lín jiá cháng   huì zǎn xīn  
huà gōng yuè wàn   shēng hào  
gǒu wéi běn gēn zài   shú qiě chè  
wèi chūn fēi   jiàn zhě jiāng  
chūn fēi   wén zhě yuè  
shì néng liú cǎn shū   wèi  
yīng yīng méi fěn   diǎn diǎn táo hóng  
gèng niàng fāng fēi   cuī huā