春雨

唐代 陈蜕
冰雪消融万木晞,商量正好典寒衣。天心不放花开早,土脉初添雨后肥。 山客分兰蓑半掩,船娘乘渡桨双飞。莫愁一夜惊残梦,已隔重帘况细霏。
bīng xuě xiāo róng wàn   shāng liáng zhèng hǎo diǎn hán tiān xīn fàng huā kāi zǎo   mài chū tiān hòu féi
shān fēn lán suō bàn yǎn   chuán niáng chéng jiǎng shuāng fēi chóu jīng cán mèng   zhòng lián kuàng fēi