春游

宋代 胡仲弓
不为寻芳出锦城,偶随吟杖绕山行。 春风的是多情物,吹下红楼笑语声。
wéi xún fāng chū jǐn chéng   ǒu suí yín zhàng rào shān xíng  
chūn fēng de shì duō qíng   chuī xià hóng lóu xiào shēng