春游

宋代 朱翌
久不出门心已灰,佳晴作意苦相催。 莺花世界共游戏,竹石弟史仍往来。 心有所之无远近,兴虽已尽更徘徊。 江边渔父伤时切,得遇郎君笑口开。
jiǔ chū mén xīn huī   jiā qíng zuò xiāng cuī  
yīng huā shì jiè gòng yóu   zhú shí shǐ réng wǎng lái  
xīn yǒu suǒ zhī yuǎn jìn   xīng suī jǐn gèng pái huái  
jiāng biān shāng shí qiè   láng jūn xiào kǒu kāi