春游

宋代 王令
春风谁相呼,鸟语到庭户。 罢书起何游,系马城西树。 宁须客众随,聊与春相遇。 高林美风竹,疏影有清覆。 可以便行坐,解脱快巾屦。 日长天地宽,飘戾飞云度。 风枝绿未柔,日萼红先露。 芳辰信可尚,嘉兴惜无寓。 旧闻黄公垆,颇枉壮士顾。 予虽轻数子,自适偶同趣。 起解身上衣,就贳青旗酤。 独酌不待劝,兴至还自注。 对物无所语,似若喧哗恶。 虽无歌舞欢,幸可篇章赋。 乾坤本闲暇,人物自纷遽。 劳苦曷不乐,岁月失已屡。 酒阑起四望,落日不可驻。 饥马自知家,何须问归路。
chūn fēng shuí xiāng   niǎo dào tíng  
shū yóu   chéng 西 shù  
níng zhòng suí   liáo chūn xiāng  
gāo lín měi fēng zhú   shū yǐng yǒu qīng  
biàn 便 xíng zuò   jiě tuō kuài jīn  
cháng tiān kuān   piāo fēi yún  
fēng zhī 绿 wèi róu   è hóng xiān  
fāng chén xìn shàng   jiā xīng  
jiù wén huáng gōng   wǎng zhuàng shì  
suī qīng shù zi   shì ǒu tóng  
jiè shēn shàng   jiù shì qīng  
zhuó dài quàn   xīng zhì hái zhù  
duì suǒ   ruò xuān huá è  
suī huān   xìng piān zhāng  
qián kūn běn xián xiá   rén fēn  
láo   suì yuè shī  
jiǔ lán wàng   luò zhù  
zhī jiā   wèn guī