春意五绝 其一

宋代 欧阳澈
浓云漠漠雨毛空,染出桃腮照眼红。遮莫异香飘几席,多情拂掠谢东风。
nóng yún máo kōng   rǎn chū táo sāi zhào yǎn hóng zhē xiāng piāo duō   qíng lüě xiè dōng fēng