春意五绝 其四

宋代 欧阳澈
一犁烟雨霭江村,肮脏衡门暗断魂。览镜自怜空跌宕,谁知跨下有王孙。
yān ǎi jiāng cūn   āng zāng héng mén àn duàn hún lǎn jìng lián kōng diē dàng shéi   zhī kuà xià yǒu wáng sūn