春意五绝 其二

宋代 欧阳澈
高情忽逐晓云空,喜见枝头一点红。秖恐好花俱有主,拟为词客伴春风。
gāo qíng zhú xiǎo yún kōng   jiàn zhī tóu diǎn hóng zhī kǒng hǎo huā yǒu zhǔ   wèi bàn chūn fēng