春吟四绝

宋代 张榘
岸草不知缘底绿,山花试问为谁红。 元造本来惟寂寞,年年多事是春风。
àn cǎo zhī yuán 绿   shān huā shì wèn wèi shuí hóng  
yuán zào běn lái wéi   nián nián duō shì shì chūn fēng