春阴

宋代 刘克庄
春阴欺得病夫身,偶值晴天一欠伸。 客舍无谁相管领,半檐红日苦留人。
chūn yīn bìng shēn   ǒu zhí qíng tiān qiàn shēn
shè shuí xiāng guǎn lǐng   bàn yán hóng liú rén