春阴

宋代 张嵲
阴霭连朝昏广野,鲜飚终日漾书帷。 可怜细雨轻寒夜,正是故园花发时。
yīn ǎi lián zhāo hūn guǎng 广   xiān biāo zhōng yàng shū wéi  
lián qīng hán   zhèng shì yuán huā shí