春阴

宋代 陆游
春风浩荡作春阴,弱燕归来不自禁。 白塔昏昏才半露,青山淡淡欲平沉。 裘茸细雨初惊湿,屐齿新泥忽已深。 直怕楼高生客恨,不因病起倦登临。
chūn fēng hào dàng zuò chūn yīn   ruò yàn guī lái jīn  
bái hūn hūn cái bàn   qīng shān dàn dàn píng chén  
qiú róng chū jīng shī 湿   chǐ 齿 xīn shēn  
zhí lóu gāo shēng hèn   yīn bìng juàn dēng lín