春意

唐代 孟浩然
一作春怨 佳人能画眉,妆罢出帘帏。 照水空自爱,折花将遗谁。 春情多艳逸,春意倍相思。 愁心极杨柳,一种乱如丝。
zuò chūn yuàn
jiā rén néng huà méi   zhuāng chū lián wéi
zhào shuǐ kōng ài   zhé huā jiāng shuí
chūn qíng duō yàn   chūn bèi xiāng
chóu xīn yáng liǔ   zhǒng luàn