春野作五首

唐代 贯休
闲步浅青平绿,流水征车自逐。 谁家挟弹少年,拟打红衣啄木。 山花雨打尽,满地如烂锦。远寻鹧鸪雏,拾得一团蕈。 大牛苦耕田,乳犊望似泣。万事皆天意,绿草头蕺蕺。 斜阳射破冢,髑髅半出地。不知谁氏子,独自作意气。 牛儿小,牛女少,抛牛沙上斗百草。鉏陇老人又太老, 薄烟漠漠覆桑枣,戴嵩醉后取次扫。
xián qiǎn qīng píng 绿   liú shuǐ zhēng chē zhú
shuí jiā xié dàn shào nián   hóng zhuó
shān huā jǐn   mǎn làn jǐn yuǎn xún zhè chú   shí tuán xùn
niú gēng tián   wàng shì wàn shì jiē tiān   绿 cǎo tóu
xié yáng shè zhǒng   lóu bàn chū zhī shuí shì zi   zuò
niú ér xiǎo   niú shǎo   pāo niú shā shàng dòu bǎi cǎo chú lǒng lǎo rén yòu tài lǎo  
báo yān sāng zǎo   dài sōng zuì hòu sǎo