春夜忆萧子真

唐代 孟郊
半夜不成寐,灯尽又无月。独向阶前立,子规啼不歇。 况我有金兰,忽尔为胡越。争得明镜中,久长无白发。
bàn chéng mèi   dēng jǐn yòu yuè xiàng jiē qián   guī xiē
kuàng yǒu jīn lán   ěr wèi yuè zhēng de míng jìng zhōng   jiǔ cháng bái