春夜饮女文宅大醉翌日病眩负黄怀季之约诗以识过

明代 顾璘
东桥老人田野客,一生爱酒肠腹窄。春来忽到罗含家,银瓮盈盈摇琥珀。 倾壶便饮不须劝,连举兕觥过累百。据案狂歌惊四邻,但笑诸公太拘迫。 玉山欹仄夜方归,不寐坐倚平泉石。天明始觉中圣人,眼光错莫乱朱碧。 地如车轮忽旋转,欲立还惊足盘躄。黄公临垆复召我,安得奋飞生羽翮。 乃思旨酒古有戒,人生乐极终何益。
dōng qiáo lǎo rén tián   shēng ài jiǔ cháng zhǎi chūn lái dào luó hán jiā   yín wèng yíng yíng yáo
qīng biàn 便 yǐn quàn   lián gōng guò lèi bǎi àn kuáng jīng lín   dàn xiào zhū gōng tài
shān fāng guī   mèi zuò píng quán shí tiān míng shǐ jué zhōng shèng rén   yǎn guāng cuò luàn zhū
chē lún xuán zhuǎn   hái jīng pán huáng gōng lín zhào   ān fèn fēi shēng
nǎi zhǐ jiǔ yǒu jiè   rén shēng zhōng